Bộ phim VỢ TÔI LÀ SƯ TỬ HÀ ĐÔNG thuộc thể loại phim Tình Cảm Hài Hước của Hồng Kông. Tập 11 của bộ phim (VỢ TÔI LÀ SƯ TỬ HÀ ĐÔNG) hiện hữu dàn diễn viên Hồng Kông xuất sắc nhất. .. SÁT THỦ KIÊU HÙNG - CỘNG SỰ XÃ HỘI ĐEN. Phim Hồng Kông. 16/16. HỌC ĐƯỜNG 2017.
Giữa lúc Shark Bình lên tiếng chuyện hẹn hò diễn viên Phương Oanh, vợ ông là bà Đào Lan Hương khẳng định cả hai chưa hề ly hôn. "Tôi không rõ việc NextTeᴄh và anh Bình chia sẻ với báo chí như thế nào về chuyện ly hôn nhưng chúng tôi chưa hề ra tòa, chưa hề ly hôn, giấy
Nội dung của phim Vợ Tôi Là Gangster 3 xoay quanh cô nàng A-ryong (Thư Kỳ) vốn là con gái của một trùm Mafia rất có thế lực tại Hồng Kông, vốn bị vu oan, cáo buộc vì tội giết ông chủ của Black Dragon, đối thủ lớn nhất và đang bị đe dọa rời khỏi đất nước. Thiếu mẹ
Câu hỏi: Thám tử đang trò chuyện với 1 bác sĩ thì có 1 người đàn ông lao vào, hoảng sợ hét lớn: "Có người bắn vợ tôi!".Thám tử yêu cầu người đàn ông kể lại sự việc. Người đàn ông có tên Clark nói rằng, khi ông ta đang làm việc thì quản gia gọi điện thông báo có 1 việc khủng khiếp đã xảy ra với
Khi nhận kết quả tôi vô cùng bất ngờ vì tôi cũng mang gen bệnh (thể ẩn). Kết quả này làm hai vợ chồng tôi hết sức lo lắng và tiếp tục phải tầm soát Thalassemia cho em bé. May mắn là bé không bị Thalassemia thể nặng mà cũng chỉ mang thể ẩn như vợ chồng tôi.
F1nVy. Càng về đêm, buổi tiệc cưới càng diễn ra sôi động. Lúc này Lâm Nhĩ Tích đã thay ra bộ váy dạ hội đỏ ôm sát người, cùng Vũ Hạo đi mời rượu. "Tiểu Tích Tích, mệt không?" \- Cứ chốc chốc, anh lại cúi đầu hỏi nhỏ. "Em không mệt, nhưng anh hỏi không thấy mệt sao?" "Vì sức khỏe của Tiểu Tích Tích, đương nhiên là không mệt" Lâm Nhĩ Tích ngại ngùng đánh nhẹ vào ngực anh "Lúc nào cũng sến súa như vậy!" Vũ Hạo chưa kịp trả lời, phía sau đã nghe có người gọi "Vũ Hạo!" Cả anh và cô cùng quay đầu lại, thấy bà nội đang gấp rút bước tới. Cô nhanh chóng lại đỡ bà, anh thì tròn mắt "Có chuyện gì ạ?" Bà nội cau mày, thì thầm vào tai "Trên phòng dành cho khách..." "Cái gì?" \- Vũ Hạo bất ngờ đến không tin nào tai mình, còn hỏi lại lần nữa "Thật ạ?" "Thật" Anh quay sang nhìn Lâm Nhĩ Tích, thấy thần sắc của cô cũng không tốt hơn mình là bao. Bây giờ cần phải lên đó giải quyết, nhưng cả hai không thể cùng rời khỏi bữa tiệc. "Tiểu Tích Tích, vậy..." "Anh lên đó trước đi, em sẽ ở đây tiếp tục tiếp khách" "Nhưng..." \- Vũ Hạo ngập ngừng không muốn rời đi. So với chuyện "long trời lỡ đất" trên kia, anh xem Lâm Nhĩ Tích quan trọng hơn cả. Cô cau nhẹ mày đẩy đẩy anh "Quyến luyến cái gì? Mau đi!" "Được. Nhưng em nhớ đừng đi đâu xa quá" \- Vũ Hạo vừa đi vừa quay đầu dặn dò. "Anh điên à? Đây là khuôn viên nhà họ Vũ" \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Vũ Hạo vừa rời đi không bao lâu, Lâm Nhĩ Tích đã nhận được ám hiệu gặp riêng. Cô biết tỏng đó là ai, cũng tự biết lượng sức mình mà đi gặp người đó. "Anh sát thủ, tôi tới rồi" \- Lâm Nhĩ Tích kiều diễm bước tới, trên tay cầm sẵn hai ly rượu vang đỏ, chìa một ly ra trước mặt Mạn Tường. Mạn Tường vui vẻ nhận lấy, còn nở nụ cười hút hồn "Cảm ơn cô" "Không cần khách sáo. Anh gặp tôi có chuyện gì nhỉ?" Mạn Tường uống một ngụm rượu lớn, trầm ngâm một hồi rồi mới nói "Chỉ là...chúc mừng cho hôn lễ của cô thôi" Lâm Nhĩ Tích mỉm cười rạng rỡ, mắt long lanh "Cảm ơn anh" "Chỉ vì tôi chúc mừng tiệc cưới?" "Không. Cảm ơn anh vì tất cả" \- Lâm Nhĩ Tích khẽ lắc đầu, từng lời đều xuất phát từ tận đáy lòng. Mạn Tường lại uống thêm một ngụm, trong đêm tối không thể thấy rõ dưới đáy mắt anh có gì ươn ướt "Tôi có gì mà cảm ơn chứ?" Lâm Nhĩ Tích nhẹ nhàng đặt ly rượu của mình xuống, chủ động cầm lấy bàn tay to lớn và thô ráp của Mạn Tường. "Với khả năng của một sát thủ, tôi thừa biết anh đã giúp tôi rất nhiều. Tấm chân tình của anh tôi cũng hiểu, chỉ là chúng ta...hợp với việc làm bạn hơn" Mạn Tường nhìn cô một hồi lâu, chủ động thu tay về, không dám nhìn thẳng vào mắt cô "Chúng ta thì có điểm gì giống nhau? Hợp nhau kiểu gì đây?" "Chân của anh..." Mạn Tường nhếch mép "Chân của tôi? Phải, bây giờ như một phế vật, không thể di chuyển nhanh, trở trời còn đau nhức..." Lâm Nhĩ Tích không những không kì thị, còn cười trìu mến "Không. Ý tôi là chân của anh rất giống chân của tôi" Mạn Tường dừng uống rượu, tròn mắt nhìn cô như không tin vào tai mình. Người kiêu ngạo như Lâm Nhĩ Tích sẽ chịu khuất phục trước một đôi chân chỉ trên mức tàn phế ư? "Sau vụ tai nạn xe, chân của tôi cũng không thể hồi phục 100% nữa. Nói cách khác, tôi cũng không thể tiếp tục làm một siêu sát thủ. Vậy chúng ta đã đủ hợp nhau chưa?" "..." Mạn Tường im lặng rất lâu, uống hết rượu trong ly rồi lại rót thêm nhiều ly nữa. Không biết anh suy nghĩ thấu đáo ra sao, lại dám đối mặt trực diện với Lâm Nhĩ Tích "Cô sát thủ, đừng nhớ rằng tôi từng có tình ý với cô. Chỉ nhớ rằng chúng ta là bạn rất tốt" "Được" "Vậy tôi...ôm cô một cái được không?" "Được" "..." Hơn hai năm yêu một người, luôn âm thầm dõi theo người đó, lo cho người đó đến từng miếng ăn giấc ngủ. Hai năm, không phải là ít. Cuối cùng chỉ đổi lại được một cái ôm chân thành của người ta. Nhưng không sao, với anh vậy là đủ... \[ Cô sát thủ, tôi vẫn chưa kịp nói yêu cô Nhưng e là... Không còn cơ hội nữa \] \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Trở lại phòng dành cho khách \- nơi bà nội kêu réo Vũ Hạo lên cho bằng được. Anh gấp rút mở cửa ra, quả đúng như lời bà nói. Trên giường ga trắng bị nhăn nhúm đi nhiều, lại có hai người thân trần như nhộng đang ôm lấy chăn, mặt đỏ lét như kẻ say rượu. Vũ Hạo cau mày, không khỏi bất ngờ "Kiều Mạnh, Kiều Thiên Tinh, hai người làm gì vậy?" "Là Kiều Thiên Tinh! Cô ta tửu lượng kém lại thích uống nhiều, còn lầm tôi với cô gái tóc tomboy nào đó" \- Kiều Mạnh bù lu bù loa kể lể. Kiều Thiên Tinh cau mày quát to "Im miệng đi thằng nhóc! Chị đây luôn là người sòng phẳng, ăn bánh trả tiền" "Không! Tôi muốn cô phải chịu trách nhiệm!"
Trời sụp tối, Lâm Nhĩ Tích thay một bộ sườn xám cách tân dài vừa đến gối. Chiếc váy màu trắng có thêu những bông hoa thủ công màu tím vô cùng tinh tế. Cô còn cẩn thận choàng chiếc khăn tím lên cổ, dù không còn vết sẹo, nhưng đó đã là thói quen khó bỏ. Cô búi tóc thành một búi to sau gáy, phía trước mặt thả vài cọng tóc xoăn xoăn trông vô cùng diễm lệ. Cuối cùng, cô hài lòng nhìn mình trong gương, xoay người hết mấy vòng. Cô càng ngày càng mê mẩn chính bản thân mình rồi. Lâm Nhĩ Tích cong cong đôi môi đỏ mọng, thong dong ra ngoài. Lúc sáng cô lỡ nói với Lâm Quang Tùng là mình sẽ đi tìm trai bao, vậy thì phải diễn sao cho giống. Mà nhớ lại những lời lúc sáng, cô thấy hơi buồn buồn, lại pha chút vui vui. Nếu là cô của trước đây, nhất định sẽ không cần suy nghĩ đồng ý đi ăn với anh. Nhưng giờ khác rồi, một người đã đổi thay, người kia cũng cần thay đổi. Đôi chân thon dài của Lâm Nhĩ Tích rảo bước nhẹ nhàng sang gian nhà phía Bắc \- nơi có nhà xe của Lâm Bang. Cô đảo đảo đôi mắt quyến rũ, quyết định chọn chiếc xe ô tô đời mới màu tím. Ở Lâm Bang vốn có rất nhiều xe, chia thành nhiều cấp bậc theo người sử dụng. Còn cô, cô thích đi chiếc nào thì đi, không ai dám cản. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Chiếc xe tím đắt đỏ dừng lại ở bãi đổ xe bên đường, cô gái trong xe nhẹ nhàng bước ra, dùng hai ngón tay kiêu sa kéo kính râm xuống. Mùi thơm của món ăn bên đường đối diện khiến lòng cô thấy lâng lâng. "E hèm!" \- Lâm Nhĩ Tích bước vào quán ăn đối diện, cố tình phát ra âm thanh báo hiệu. "Ôi trời, báu vật của tôi đến rồi. Nhĩ Tích đại hiệp, mời ngồi mời ngồi" \- ông chủ sốt sắng lấy lòng Lâm Nhĩ Tích. Cô cười cười, vừa đặt mông xuống ghế thì tất cả khách trong quán đều bị đuổi đi hết. Lâm Nhĩ Tích nhếch mép hài lòng. "Dạo này ông chủ làm việc nhanh gọn quá nhỉ?" "Đương nhiên, đương nhiên. Nhĩ Tích, quán tôi có món ăn mới, cô muốn thử không?" Lâm Nhĩ Tích chống tay lên cằm "Thôi, cứ như cũ cho tôi đi" "Được được, cô đợi một chút" \- ông chủ vui vẻ trả lời rồi lập tức vào sau bếp. Trong lúc đó, Lâm Nhĩ Tích tranh thủ ngắm nhìn quán quen. Hơn nửa tháng rồi cô không ghé qua nơi này. Đây chỉ là một quán ăn nhỏ bên đường, nhưng lại được trang trí theo phong cách trung đại rất giống ở Lâm Bang, khiến Lâm Nhĩ Tích cảm thấy rất thoải mái. Điều thứ hai là ông chủ ở đây vô cùng vui tính, có thể gọi là hợp cạ với cô. Hơn hết, ông ấy còn nấu món há cảo cực kì ngon nữa. "Có rồi đây, có rồi đây" \- ông chủ chạy lên thật nhanh, hai tay bợ lấy mấy đĩa há cảo hấp và một bình rượu gạo. Lâm Nhĩ Tích vui vẻ cầm đũa cho một miếng há cảo thơm lừng vào mồm, tít mắt khen ngon. "À đúng rồi, Kỳ Tích đại hiệp không đi với cô à?" "Uhm...anh ấy có việc bận. Tí nữa ông chuẩn bị một phần như cũ, tôi mang về cho anh ấy" "Được, được" \-\-\-\-\-\-\-\- Lâm Nhĩ Tích vẫn tiếp tục ăn, rồi lại uống rượu gạo. Lần đầu tiên ông chủ thấy cô uống nhiều hơn cả ăn, đã là bình rượu gạo thứ ba rồi. "Nhĩ Tích, uống nhiều rượu quá không tốt đâu cô à" "Yên tâm đi, rượu này làm sao mà say được" Hai người vẫn tiếp tục cãi qua cãi lại, Lâm Nhĩ Tích luôn miệng đòi uống, còn ông chủ thì hết mực khuyên ngăn. Sau đó, Lâm Nhĩ Tích cảm nhận được gì, liền dừng nói. Cô im lặng, nhắm mắt lại thăm dò tiếng động. Người đàn ông mặc bộ âu phục đen từ từ bước vào quán, phía sau còn có rất nhiều vệ sĩ. Ông chủ thấy khách vào, liền nhanh chóng giảng giải "Các vị, hôm nay quán tôi có người bao rồi, không tiếp khách khác..." Người đàn ông nhướng mày "Bao quán? Kẻ nào dám bao quán mà bổn thiếu gia thích ăn?" "Kẻ này" \- Lâm Nhĩ Tích ngồi ở xa, xoay nửa người trả lời. Cô híp mắt nhìn người đàn ông bằng thái độ miệt thị. Sự chú ý của anh ta chuyển sang cô gái ngồi bàn ở xa. Hàng mày anh hơi cau lại, đôi mắt thăm dò. Chưa đầy một phút, anh ta liền nở nụ cười gian tà, cho một tay vào túi tiến lại gần Lâm Nhĩ Tích. Không đợi ai mời, người đàn ông vô cùng tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Lâm Nhĩ Tích, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ thích thú. Lâm Nhĩ Tích đan hai tay lại, gác cằm lên đó, từ từ nhìn thật kĩ người đàn ông trước mặt. Người này hình như gặp ở đâu rồi ấy nhỉ? "Đừng nói mới có một đêm mà cô đã quên rồi đấy nhé?" "Sao tôi quên được chứ?" \- Lâm Nhĩ Tích nháy một mắt quyến rũ, nói lời giả dối. Thật ra đến lúc nghe cái ngữ điệu đáng ghét này, cô mới nhớ ra anh là ai. Người đàn ông thích thú chống một tay lên cằm, khuôn mặt tiến lại gần Lâm Nhĩ Tích hơn "Tiên nữ không thể bay về trời nên đành ở đây uống rượu giải sầu?" Anh vừa nói xong, càng cố ngắm nhìn nhan sắc mê hoặc lòng người đó. Cô đẹp, rất đẹp, đẹp nhất là đôi mắt. Những ngôn từ xa xưa dùng để miêu tả đôi mắt hút hồn của một con hồ ly tinh, hệt như những gì anh thấy trên đôi mắt cô. Càng nhìn lâu, anh càng thấy say đắm, đã vậy men rượu còn làm gò má cô ửng hồng vô cùng quyến rũ. Sống hai mươi mấy năm, lần đầu anh gặp được người đẹp như vậy. Lâm Nhĩ Tích mặc kệ lời nói trêu chọc của đối phương, tiếp tục uống. \[Hôm nay đã buồn tình, còn gặp thằng khùng như mày nữa chứ. Đúng là xui xẻo\] "Đừng uống nữa" \- Người đàn ông đưa một ray hất ly rượu trên tay Lâm Nhĩ Tích rớt xuống đất, rượu đổ hết ra sàn. Lâm Nhĩ Tích nhìn rượu bị đổ dưới sàn "Anh làm đổ rượu ngon của tôi. Tính sao đây?" "Dùng thân đáp trả được không?" \- Người đàn ông nhìn cô, nở nụ cười gian xảo. Lâm Nhĩ Tích nghe câu nói đó xong, có hơi chút cạn lời. Cô nói với Lâm Quang Tùng là sẽ đi tìm trai bao, bây giờ không cần tìm cũng tự có trai bao vác xác đến. Là ông trời đã quá ưu ái cho Lâm Nhĩ Tích cô ư? Cô lấy lại dáng vẻ quyến rũ, cười nhếch mép "Thì ra giá của thiếu gia anh đây chỉ bằng ly rượu gạo" Chưa kịp để đổi phương trả lời, Lâm Nhĩ Tích đã đứng thẳng dậy, có hơi loạng choạng. Cô bước ra khỏi bàn và ngoảnh mặt đi ra như không hề có sự tồn tại của người đàn ông trước mặt. "Ông chủ, cho thiếu nợ nha ~" \- giọng Lâm Nhĩ Tích vọng vào. Ông chủ chảy mồ hôi, gật gật đầu nhìn theo bóng hình Lâm Nhĩ Tích. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với cô vậy? Người đàn ông cũng đứng dậy, không những không giận vì mình bị tạt gáo nước lạnh, mà ngược lại còn tỏ ra vô cùng thích thú. \[Nếu cô đã nói như vậy, bốn thiếu gia nhất định phải cho cô biết thế nào là mùi rượu gạo thượng hạng\] "Đi theo cô ấy" "Rõ" \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Hơn hai tiếng sau. "Cậu chủ, cô gái đó cứ đi vòng qua vòng lại ở các vòng xuyến trong thành phố, rồi lại chạy ra bờ hồ, công viên,... Không dừng lại ở một địa điểm cụ thể. Có thể cô ấy đã phát hiện ra mình bị theo dõi" Người đàn ông ngồi trong xe trầm mặc nghe báo cáo. Trong đầu anh bắt đầu phân tích chuyên sâu. Sát thủ của Lâm Bang, có thể trà trộn vào toàn khách sạn cao quý nhất để giết chủ tịch một tập đoàn lớn. Vệ sĩ của anh được đào tạo kĩ càng, vậy mà khi theo dõi lại bị cô ta phát hiện ra. Tổng hợp hai điều này lại, không lẽ cô gái đó là...siêu sát thủ \*Hai siêu sát thủ của Lâm Bang không thể bị tiết lộ tên thật. Vì vậy họ dùng kí hiệu chung là \- vừa là Lâm Kỳ Tích, vừa là Lâm Nhĩ Tích. Sau khi rút ra kết luận, người đàn ông thả lỏng người, tựa đầu ra sau ghế. Siêu sát thủ ư? Thật thú vị.
Sau khi ăn sáng, ai nấy đều bắt tay vào việc. Vũ Ngưng và Vũ Hưng mỗi người một chiếc xe đến công ty, Vũ Hạo và Lâm Nhĩ Tích cũng đi chung một chiếc. Sau khi lên xe và ngồi ở hàng ghế phụ, Lâm Nhĩ Tích cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh. Vũ Hạo vừa cầm vô lăng, vừa liếc liếc sang "Có gì bức xúc?" "Tôi không nghĩ anh bị hoang tưởng hay thần kinh" \- Lâm Nhĩ Tích thẳng thắn nói ra quan điểm của mình. Đúng thật, không ai bị bệnh mà lại đủ tỉnh táo như vậy. Một là cả nhà họ Vũ bị mù, hai là... Vũ Hạo cong môi gian tà "Đôi mắt hồ ly này thật biết cách nhìn người. Em biết diễn kịch, thì tôi cũng biết" Lâm Nhĩ Tích cau mày "Anh diễn kịch từ khi mẹ mất? Diễn hơn 20 năm?" Đối phương đột nhiên hơi trầm mặc, giọng nói cũng ảm đạm đi hẳn "Không. Trước đó tôi thật sự đã bị bệnh hoang tưởng. Năm 18 tuổi đi du học ở Hà Lan, tôi đã tìm được bác sĩ điều trị. Sau 3 năm, bệnh hoang tưởng đã dứt, nhưng tôi không muốn cho ai biết chuyện này" "Việc che giấu như vậy có ích gì?" \- Lâm Nhĩ Tích hơi tò mò. "Tiểu Tích Tích, ngoài cách nói giảm năng lực của bản thân, còn có cách giấu đi chính thực lực của mình. Mục đích chung chính là để cho kẻ thù trở tay không kịp" Một nụ cười quyến rũ nở trên môi cô "Mưu cao thật" Sau đó cô chợt nhớ ra điều gì "Còn nữa, anh giấu thực lực trước tất cả mọi người, kể cả gia đình. Tại sao lại kể với tôi?" Vũ Hạo cong môi, lời nói có hàm ý "Vì chúng ta cùng hội cùng thuyền". \[ Không, thực chất tôi đã đặt em trên cả gia đình thối nát đó \] \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Chiếc xe đen đắt đỏ dừng lại trước cổng Lâm Bang. Lâm Nhĩ Tích quay sang Vũ Hạo "Sao lại là ở đây?" Anh cười nham hiểm "Đi thăm nhạc phụ, không được sao?" Cô không thèm trả lời, chỉ quay sang lườm anh mấy cái. Không cần biết anh đến Lâm Bang làm gì, trước mắt chỉ cần biết cô được về nhà rồi. Bước vào bên trong, Vũ Hạo bị Lâm Nhĩ Tích bắt đi sát với mình để phòng chạm phải cơ quan chống đột nhập. "Em cũng lo cho tôi quá nhỉ?" "Không, sợ trầy cơ quan" "..." \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Hai người đến trước phòng thống lĩnh, Lâm Nhĩ Tích liền bỏ lại người phía sau mà nhanh chóng đi vào trong. Cô nở nụ cười rạng rỡ "Ba!" Lâm Long Đỉnh bỏ ngay tách trà nóng xuống bàn, dù toàn thân toát ra khí thế ngất trời nhưng vẫn cười rất dịu dàng. Sự dịu dàng đó chỉ dành cho mỗi con gái rượu. "Ngồi xuống đi. Hôm nay con dắt ai đến đây?" Lâm Nhĩ Tích ngừng cười "Là anh ta tự..." Ngay lúc đó Vũ Hạo bước vào, lập tức cắt ngang lời cô "Là cô ấy nói nhớ nhà, suốt đêm cứ nài nỉ con không ngớt. Phận làm chồng, không thể không nuông chiều vợ" Cô quay sang liếc Vũ Hạo như muốn xé đôi anh ra. Bà đây mà phải đi năn nỉ mày á? Lâm Long Đỉnh gật gật, ra hiệu cho Vũ Hạo ngồi xuống. Đương nhiên, anh chọn ngay chiếc ghế gần Lâm Nhĩ Tích nhất. "Hôm nay cậu đến đây nhằm mục đích gì?" \- Lâm Long Đỉnh nhìn sơ người đàn ông trước mặt, dừng như đôi mắt của ông có thể nhìn thấu lòng người. Vũ Hạo ban đầu cười cười, bây giờ lại tỏ ra vô cùng nghiêm nghị, cả Lâm Long Đỉnh cũng không kém. Lâm Nhĩ Tích ngồi giữa, có thể cảm nhận được "hàn khí". "Không giấu gì ba vợ, hôm nay con đến đây để làm giao dịch" "Nói" "Mảnh ghép bản đồ kho báu cuối cùng, đổi lấy quyền hành tập đoàn VEQ" Lâm Long Đỉnh lạnh lùng "Ý cậu là sẽ tự giao mảnh ghép bản đồ cho chúng tôi khi cậu nắm tất cả tài sản của nhà họ Vũ?" "Phải" Đột nhiên ông cười phá lên thật thoải mái, còn vỗ đùi mấy cái "Nam nhi có chí lớn, thật đáng khâm phục. Được, ta đồng ý" Vũ Hạo cười nhạc "Ba vợ, con còn một cuộc giao dịch nữa" Lâm Long Đỉnh ngừng cười "Nói" "Nửa gia sản Vũ Gia, đổi lấy con gái cưng của ba" Lâm Nhĩ Tích cắt ngang "Xin lỗi, Lâm Bang chúng tôi không bán thuộc hạ" "Được" \- Lâm Long Đỉnh chỉ nói một tiếng, tim cô liền như ngừng đập. "Ba, luật là luật, không thể thiên vị cho hắn được ạ" \- Lâm Nhĩ Tích muốn trách, nhưng không thể. Bù lại chỉ nói lời nhẹ nhàng, tuy nhiên chắc chắn Lâm Long Đỉnh thừa sức hiểu. "Luật chỉ áp dụng với thuộc hạ, còn con đâu phải thuộc hạ. Trên dưới Lâm Bang đều gọi con hai tiếng tiểu thư" Lâm Nhĩ Tích như hóa đá. Đúng rồi, ba nuôi chưa từng xem cô như thuộc hạ. Nhưng ba nỡ bán đi con gái mình ư? Vũ Hạo mừng rỡ, Lâm Long Đỉnh lại cắt ngang "Nhưng có một điều kiện" "Vâng?" "Trong vòng 1 năm, nếu Nhĩ Tích tự động muốn bán cho cậu, tôi sẽ bán, còn không thì giao dịch sẽ không hoàn thành. Chuyện này phải xem bản lĩnh của cậu rồi" Vũ Hạo cười nham hiểm "Con hiểu rồi, ba vợ". 1 năm? Anh chỉ cần chưa quá 1 tháng. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Sau khi dặn dò mấy câu, Lâm Long Đỉnh liền bảo hai người đến công ty để tránh bị nghi ngờ. Bây giờ Lâm Nhĩ Tích mới biết câu nói đó của anh "Cùng hội cùng thuyền" Tuy nhiên, cả hai không hề biết được rằng sau khi mình rời đi đã có chuyện không hay xảy ra... \-\-\-\-\-\-\-\-\- "Bang chủ, uống thuốc đi" \- Dương Tử Quân ân cần chăm sóc ông. Lâm Long Đỉnh cầm chén thuốc đông y trên tay, thở dài thườn thượt "Trong ba ngày liên tiếp, tôi liên tục thổ huyết. Có lẽ thời gian đã không còn nhiều" "Đừng nói như vậy. Bang chủ, ngài tuyệt đối không sao" "Tử Quân, không ai hiểu tôi bằng chính tôi. Dù sắp ra đi, nhưng tôi cũng gần sắp xếp xong mọi thứ rồi. Thứ nhất, tôi đã nhìn thấy được người có thể để cho Nhĩ Tích dựa dẫm cả đời. Cậu ta là một chàng trai tốt. Thứ hai, chúng ta nên rút ngắn thời gian làm hôn lễ cho Kỳ Tích và Hoa Điền\*, tôi muốn nhìn thấy chúng hạnh phúc bên nhau. Thứ ba, sau khi kết hôn phải sớm để Kỳ Tích lên chức bang chủ. Như vậy tôi mới có thể yên tâm nhắm mắt..." \*Dương Hoa Điền, con gái của Dương Tử Quân. Cô xinh đẹp, dịu dàng, là một trong những dược thương giỏi nhất Lâm Bang. Dương Tử Quân xót xa "Được, ngày mai tôi lập tức gọi Hoa Điền qua đây. Con bé vừa lo chuyện hôn sự, lại có thể thay tôi chăm sóc ngài. Ngày mai tôi phải về Hong Kong, rắn không thể mất đầu" "Được..." \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Ngoài cửa, có người đứng như trời trồng, nghe lõm hết từng chuyện trong phòng. Nắm tay người đó cung chặt lại, nghiến răng nghiến lợi. \[ Tại sao ba không lo cho hôn sự của con và Tuyết Sương, lại lo cho Kỳ Tích và Hoa Điền? Tại sao con không phải là bang chủ tiếp theo, mà là Kỳ Tích? Nếu ba đã tuyệt tình như vậy, thì đừng trách con tàn ác! \]
ngày này cuối cùng cũng đến, em đang ở sân bay để chờ hắn về, hình bóng to lớn của hắn từ trong cửa đi ra làm em phải chạy đến nhảy cẩng lên người hắnhắn cũng vui vẻ mà ôm chầm lấy em, tặng cho em một nụ hôn sâu ngay giữa sân bay mà người người qua lại " em nhớ anh chết đi được "" anh cũng vậy, anh cũng nhớ bà xã quá đi "" về nhà thôi, em sẽ nấu món thịt ba chỉ cho anh "" sau đó mình đi sinh con "" anh này...ở đây đông người "" thì có làm sao ? mình là vợ chồng mà "" hứ " -" anh ra ngoài có việc một tí, em ở nhà đợi anh nhé "" vâng ạ "hắn vừa ra khỏi nhà, em liền phát hiện hắn để quên phong bì gì đó trên bàn, vội chạy theo ra cửa nhưng chiếc xe của hắn đã lăn bánh rồi, em gọi theo cũng không có dấu hiệu dừng lạiem liền chạy xuống gara lái nhanh xe theo chiếc xe của hắn, nhưng cảm thấy con đường này ngày càng kì lạ, chiếc xe chạy xa khỏi thành phố quá rồi, hắn đi đâu thế tới điểm đèn đỏ, em đã bị lỡ đèn, em nhanh chóng bị mất dấu, đành vừa chạy vừa tìm vậy, khá lâu sau em cũng nhìn thấy chiếc xe đen to vừa nãy mình đã đuổi theo, em xuống xe nhìn vài vòngphát hiện có một căn nhà kho nên đã len lén đi đến, từ xa đã nghe thấy tiếng hét lớn của hắn, em có hơi sợ mà len lén nhìn vào nhà kho là hắn, người chồng ôn như của em mà, hắn đang dùng gậy đập liên tiếp vào người của ai đó đang bị trói trên ghế, em không thể tin nổi đây là chồng mình lỗ tai em lùng bùng, cho đến khi em nghe thấy tiếng súng chói tai vang lên, đánh thức em về với thực tại, chồng em, hắn ta cầm súng bản thẳng vào đầu người ngồi trên ghế, phía sau còn có 1 đám người mặc áo đen em hốt hoảng ngã ra đất, hắn nhìn thấy em rồi, hắn quay sang quát lớn vào những tên đứng phía sau hắn " chúng bây làm việc kiểu gì mà để em ấy đến được tận đây ? một lũ vô dụng "lúc hắn quay lại thì em đã chạy đi mất, hắn lớn tiếng gọi tên em, nhưng em vẫn cứ chạy một mạch đến chiếc xe hơi, không quay đầu lại nhìn hắn" thủ tiêu cha mẹ vợ tôi " và tiếp tục ở đoạn đầu, em hiện tại đang ở trong chính căn phòng của cả hai, em không còn khóc nữa, chỉ ngồi một góc ở trên giường, còn hắn ngồi ghế nhìn em " em đã nhìn thấy bao nhiêu ? "" những gì nên thấy đã thấy "" nếu vậy anh cũng không giấu em tiếp, anh là sát thủ ngầm, và anh vẫn luôn làm việc này chứ không phải là mới đây "" tại sao anh phải làm vậy ? nếu lỡ cảnh sát phát hiện ra anh thì sao ? anh không sợ chết sao ? "" như anh đã nói, anh làm gì cũng có đầu đuôi rõ ràng, tất nhiên tổ chức của anh làm việc luôn chuẩn và gọn, không để lại dấu vết, còn em nói bọn cớm sao ? anh chính là ông cố nội của bọn cớm đây "" ... "" em nghe anh nói, nếu nhưng em chịu quên đi cái chuyện này, anh hứa sẽ không để em nhìn thấy cái cảnh đó lần nữa " " thả em ra, em muốn về với ba mẹ, mình ly hôn đi "" anh e là việc đó rất khó "hắn đưa chiếc ipad cho em đọc, là bản tin mới nhất về cuộc tai nạn vách núi, chiếc xe hơi vì quá tốc độ nên đã lệch tay lái lao thẳng xuống vách núi, hậu quả cả hai người trên xe tử vong" cái này...cha...cha mẹ em..."" họ đang trên đường trở về sau khi dự tiệc sinh nhật, nhưng vì cha vợ uống quá nhiều nên đã..."em oà khóc, hắn xót trong lòng nên đã ôm chầm lấy em, vài phút sau chỉ nghe tiếng thút thít và sau đó là em đã chìm vào giấc ngủ hắn nhẹ thơm lên trán em, đỡ em nằm xuống giường và ra ngoài, không quên khoá cửa phòng lại, bắt đầu thay đổi một chút về căn nhà mà hai vợ chồng đang sống tất cả đều có ổ khoá, và em chắc chắn sẽ không thể rời xa vòng tay của hắn được nữa rồi, xong hết việc thì hắn lại trở về phòng, em vẫn còn ngủ, hắn rất yêu em, nếu là ai đó nhìn thấy hắn đang giết người thì lập tức người đó cũng sẽ chết theonhưng em thì khác, em là yêu chiều của hắn, là tất cả của hắn, tất nhiên phải đem bỏ vào lòng mà bảo vệ em hết mựclên giường ôm lấy em, theo thói quen em cũng rục đầu vào lòng hắn, hắn cười mãn nguyện càng ôm chặt lấy em hơn, tất nhiên hắn không quên phải còng tay em và hắn lại, nếu không em lại bỏ trốn thì thì sao " yêu thương của anh, ngủ ngoan nhé "
Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Là Sát Thủ của tác giả MỹLộc. ''Con nhỏ chết tiệt kia còn không mau dọn cho sạch chỗ này đi''._Giọng nói chua ngoa của một người đàn bà đang quát tháo.''Hừ! đồ tạp chủng vô dụng y như mẹ của mày,con đàn bà ngu ngốc đó chết đi rồi còn để lại cái thứ dơ bẩn này ở đây''._ Người đàn bà vừa nói vừa liếc xéo cô bé đang đứng trước yêu thích truyện ngôn tình sủng, bạn có thể đọc thêm Cứ Vậy Mà Yêu Em hay Trân Quý Em Như Mạng.
vợ tôi là sát thủ